20 năm ɢồɴɢ ɢáɴʜ nuôi con khờ: “Mỗi lần lấy ᴛʜᴜốᴄ có 100 ngàn mà không đủ tiền…”

0
21

Không mau mắn sinh được 2 người con thì cả 2 đều mắc ʙệɴʜ ᴛâᴍ ᴛʜầɴ, dù đã 19, 20 tuổi nhưng vẫn ngây dại như đứa trẻ lên 3 khiến cuộc sống của vợ chồng chú Lý Văn Minh cứ bộn bề khổ cực. Xoay đủ thứ việc để kiếm chút tiền mua bữa ăn.

Giành cả 20 năm ɢồɴɢ ɢáɴʜ nuôi con khờ

Người dân ấp Trung Thiên, xã An Trường A, huyện Càng Long, tỉnh Trà Vinh chắc hẳn đến nay đã không còn xa lạ với hình ảnh đôi vợ chồng già. Ai kêu gì làm nấy, suốt ngày lang thang ngoài ruộng để đi bẫy chuột, bắt ốc về gom góp tiền mua gạo nuôi 2 đứa con  khờ.

Có lẽ từ khi lấy nhau hai vợ chồng chú Minh và cô Nguyễn Thị Chi 51 tuổi chưa được một ngày nhàn hạ, nhất là sau khi sinh hai người con. Cả ngày người ta sẽ thấy chú loay hoay bắt mấy con ốc bươu, bắt ếch đôi khi là cả bắt chuột để mang đi bán.

“Thằng Kha năm nay đã 20 tuổi rồi, con Thi lên 19, anh em tụi nó có làm gì đâu. Suốt ngày đi chơi không à, cũng may 2 đứa đều ngoan ngoãn, không quậy phá, biết cha biết hết đó có điều khùng khùng thôi à”, chú Minh nghẹn lời.

Không chỉ người anh mà kể cả cô em gái Thi cũng không được như những người con gái bằng tuổi. Em luôn đưa đôi mắt ᴋʜờ ᴋʜạᴏ nhìn xung quanh, suốt 19 năm qua em chỉ biết quanh quẩn ở nhà, đi lang thang ngoài ruộng để nô đùa cùng mấy đứa trẻ con trong xóm. Chưa bao giờ em được đi học, tuổi thơ của Thi gắn liền với ʙệɴʜ viện, những toa ᴛʜᴜốᴄ ᴛʜầɴ ᴋɪɴʜ mà lúc ấy, chú Minh – cô Chi vẫn hi vọng rằng một ngày con mình sẽ giống người bình thường.

“Nhưng chữa hoài nó có hết đâu, mấy năm đầu cũng đi dữ lắm, hết ʙệɴʜ viện này tới ʙệɴʜ viện nọ, bác sĩ bảo bẩm sinh rồi, mình đành chấp nhận thôi. Dù sao nó cũng là con do mình sinh ra mà, đâu bỏ được”, cô Chi rớt nước mắt.

Cả 2 vợ chồng chú Minh trước đây khi còn khỏe mạnh thì còn đi làm thuê cuốc mướn cho người ta để trang trải chi tiêu trong nhà. Những vài năm trở lại đây, hai vợ chồng đều ʙệɴʜ ᴛậᴛ liên miên nên 2 vợ chồng chỉ biết đi mò cua bắt ốc, bẫy chuột đồng để mua thức ăn hàng ngày cho cả gia đình. Cả gia đình có một thửa ruộng nhưng cũng chẳng đáng là bao.

“Mấy bữa nhà hết gạo, chú phải đi mượn hàng xóm rồi đợi đi bẫy chuột về bán mà trả. Ngày nào may mắn thì kiếm được 50 ngàn để mua rau, không thì ăn cơm với nước tương. Hai đứa này (em Kha – Thi) dễ nuôi lắm, nào có đòi hỏi như con người ta, cho cái gì ăn cũng cười, có tụi nó ở bên cô chú cũng vui”, chú Minh cười ᴄʜᴜᴀ ᴄʜáᴛ.

“Mỗi lần lấy ᴛʜᴜốᴄ có 100 ngàn mà chú không đủ tiền…”

Tiền ᴛʜᴜốᴄ của Thi lúc nào cũng phải có, ngày nào cũng phải uống. Có thể với nhiều gia đình, 100 ngàn không là gì cả nhưng với gia đình chú thì là cả một sự ᴋʜó ᴋʜăɴ.

“Lúc trước 2 vợ chồng còn đi làm thuê được cũng đủ xoay xở nuôi 2 đứa con. Giờ chú ʙệɴʜ, cô ʙệɴʜ nên khổ lắm. Con Thi thì cần ᴛʜᴜốᴄ mỗi ngày, lần nào đi mua cũng tốn hơn 100 ngàn mà chú không có tiền, tốn tiền xe ôm mấy chục nữa… Chú chỉ mong có được cái bảo hiểm để đi khám ʙệɴʜ cho con, chứ ᴛʜᴜốᴄ mua ngoài tiền chịu không nổi”, chú Minh tâm sự.

Trước đây gia đình chú là hộ nghèo nên được hỗ trợ tài chính một chút, nhưng sau khi được hỗ trợ xây dựng nhà tình nghĩa thì gia đình chú không còn hộ nghèo nữa khoản tiền đó cũng không còn. Riêng Thi mỗi tháng được nhận 405.000 đồng tiền trợ cấp ʙệɴʜ ᴛậᴛ, còn Kha thì không có.

Gia đình chú phải cùng nhau đi mò cua, bắt ốc để có thể trang trải bữa ăn hàng ngày cho gia đình, chứ không thể có thu nhập để duy trì cuộc sống hàng ngày và mua ᴛʜᴜốᴄ cho cả gia đình.

Kha may mắn không bị ʙệɴʜ nặng như Thi chỉ bị ảnh hưởng bởi chứng chậm phát triển, nói năng ᴋʜó ᴋʜăɴ hơn người bình thường. Dù được cho đi học nhưng em không thể biết mặt chữ, cũng không thể nhớ mặt chữ như thế nào.

Trong căn nhà chẳng có gì được gọi là quý giá, mấy người nhà chú Minh ngồi sáᴛ lại bên nhau. Cuộc sống của gia đình chăng biết sau này sẽ ra sao khi 2 vợ chồng già ốm yếu, mắc nhiều ʙệɴʜ lại còn chẳng có một công việc ổn định, ʙệɴʜ ᴛậᴛ triền miên mà 2 đứa con lại ᴛâᴍ ᴛʜầɴ, ᴋʜờ ᴋʜạᴏ…

“Chú chẳng biết làm gì nữa, mấy chục năm rồi, có bao giờ no đủ đâu” – chú Minh nói đoạn, thở dài nhìn cô Chi.

Có lẽ với gia đình chú chỉ mong bữa ăn đầy đủ chứ chẳng dám mong gì nhiều hơn.